
Đầu tiên là sự cải tiến từ 6,1megapixels lên 8 megapixels. Người sử dụng không thể phóng to ảnh, nhưng có thể tăng phạm vi cảnh được chụp và giữ nguyên hình dáng. Ta có thể chụp 1 bức ảnh động về trận đấu bóng bầu dục và in ra với độ sắc nét cao.
Cả Rebel và Rebel XT đều thực hiện khá tốt chức năng quay film, cho những hình ảnh sắc nét như nhau. Các thay đổi trong việc kiểm tra đã loại bỏ những sự so sánh trực tiếp giữa 2 dòng sản phẩm, nhưng chiếc Rebel XT đã dành được điểm cao hơn khi có thể đặt giờ ghi hình, và chất lượng hình ảnh trung thực hơn. Sự sắc nét của chiếc máy ảnh phụ thuộc vào dòng sản phẩm 6, 7 hoặc 8 megapixel.
Điểm nổi bật của XT là thời gian khởi động nhanh, tốc độ chụp liên tiếp cực nhanh (3 hình/giây) với dạng thức RAW và JPEG, tốc độ điều chỉnh tự động nhanh hơn.
Canon thay đổi chút ít về cách bố trí hệ thống nút điều khiển và menu dễ sử dụng.
Máy ảnh DSLR Canon EOS Digital Rebel XT với tốc độ nhanh, kích thước vừa phải và những hình ảnh tuyệt vời là lựa chọn hàng đầu cho người sử dụng.
---BK-ACAM: Quản lý phòng thực hành bằng thẻ máy đọc mã vạch!---
Hệ thống tự động kiểm soát và quản lý phòng thực hành (BK-ACAM) có thể kiểm soát quá trình ra vào phòng thực hành, phòng máy của sinh viên thông qua thẻ mã vạch. Đề tài BK-ACAM vừa đoạt giải nhất Sinh viên Nghiên cứu khoa học lần thứ 12 của Khoa Điện tử Viễn thông, Trường ĐHBK Hà Nội.
Xuất phát từ ý tưởng tự động hóa hoạt động quản lý phòng thực hành của các trường học, 4 sinh viên khoa Điện tử Viễn thông, trường ĐH Bách khoa Hà Nội đã phát triển Hệ thống tự động kiểm soát và quản lý phòng thực hành sử dụng công nghệ mã vạch (BK-ACAM). Đây là một sản phẩm được kết hợp giữa ứng dụng CNTT và tự động hóa nhằm thay thế cho việc quản lý bằng con người và sổ sách như tại các phòng thực hành hiện nay, và giải quyết được vấn đề tồn tại của quản lý truyền thống là điểm danh đầu giờ.
Mỗi sinh viên sẽ được phát một thẻ mã vạch, khi muốn tham gia giờ thực hành đều phải quẹt thẻ để vào hoặc ra khỏi phòng thực hành. Hệ thống có nhiều tính năng hỗ trợ công tác quản lý giờ thực hành như: lập thời khóa biểu, cung cấp danh sách sinh viên, quản lý môn học, giờ học, nội dung các môn học... Đặc biệt, hệ thống có thể quản lý ngay cả các giáo viên hướng dẫn giờ thực hành và các cán bộ kỹ thuật quản lý phòng thực hành, điều mà hầu hết các hệ thống hiện nay chưa có chức năng này.
Ngoài ra, chương trình phần mềm quản lý của BK-ACAM còn tích hợp chức năng in thẻ mã vạch, thay vì phải mua phần mềm chuyên dụng (khoảng trên 100 USD), giúp giảm được giá thành hệ thống. So với các hệ thống khác trên thị trường, BK-ACAM có giá thành chỉ bằng 1/10.
Đỗ Phan Cẩm Thạch, sinh viên lớp ĐT9-CĐ3-K45, Khoa Điện tử Viễn thông, thành viên nhóm BK-ACAM cho biết: "Do yêu cầu từ phía người sẽ sử dụng hệ thống này, yêu cầu hệ thống phải có giá thành rẻ, thêm vào đó cũng không cần độ bảo mật cao (vì chỉ quản lý phòng thực hành) nên nhóm BK-ACAM đã chọn phương án dùng thẻ mã vạch. Dự kiến của nhóm sẽ là thay thế thẻ mã vạch bằng thẻ từ, thẻ RFID để tăng độ bảo mật của hệ thống. Giá thành sẽ cao hơn, nhưng có thể quản lý nhân viên, quản lý hàng hóa, quản lý xe ôtô...''.
Được biết, trong tuần này hệ thống BK-ACAM sẽ được Genetic Bách Khoa mua và sử dụng ngay để quản lý phòng máy tại Genetic.
Điểm thử nghiệm xa nhất của dự án là trường PTCS Vạn Hoà cách trung tâm thành phố Lào Cai 4,5 km đường chim bay. Đường bộ tới ngôi trường dài gấp 3 lần, trải trên địa hình đồi núi. Thày giáo Dương Quốc Lâm, hiệu trưởng của trường, cho biết với một xã có 100% dân cư làm nông nghiệp như Vạn Hoà, nếu không có dự án WiMax thì không biết đến bao giờ các em học sinh nơi đây mới có thể biết tới máy tính.
“Ít được tiếp xúc với vi tính nói chung, chứ không nói gì đến Internet, nhưng người dân vẫn rất hào hứng”, thày Lâm nói. “Khó có người nông dân nào đó có thể tự thấy nhu cầu và giải quyết với Internet. Họ chỉ biết máy tính là một cái gì đấy hiện đại, có ích và muốn con cái mình được học. Vì vậy, dự án WiMax với chúng tôi có ý nghĩa hơn một cuộc thử nghiệm công nghệ mới. Nó mang lại cơ hội để nâng cao dân trí và phát triển”.
Tham gia dự án thử nghiệm, trường được trang bị 7 chiếc máy tính và 1 giáo viên môn Tin học "dạy chung" với 1 trường khác trong thành phố. Điện lưới trong xã quá yếu, mỗi khi trạm xẻ gỗ đối diện bật máy cưa là toàn bộ máy tính trong trường đồng loạt khởi động lại vì sụt áp. Biết vậy, nhưng việc đầu tư vài triệu đồng bộ lưu điện dường như quá sức đối với một ngôi trường cấp II chỉ có 150 học sinh như Vạn Hoà.
---Cảnh giác với "máy chém" trong tiệm sửa xe---
Nghe một số lời phàn nàn về việc kiếm được chỗ sửa xe đáng tin cậy khó quá, có lúc xe cưng bỗng chốc trở thành “tàn nhưng không phế”, “thượng đế” bị biến thành “gà công nghiệp” một cách không thương tiếc, chúng tôi đã theo chân một số chủ xe để tìm hiểu và đã chứng kiến nhiều trường hợp khách hàng mất tiền oan khi đi sửa xe.
"Phán" vô tội vạ
Ngày nay, xe máy đã trở thành phương tiện giao thông phổ biến của mọi người. Đi kèm theo đó, dịch vụ sửa chữa - bảo dưỡng xe máy mọc lên ở mọi hang cùng ngõ hẻm, giá cả, chất lượng dịch vụ sửa chữa mỗi nơi mỗi kiểu. Và khách hàng, dù có sành sỏi đến đâu khi đưa xe đến dịch vụ này cũng đều trở thành những "chú gà công nghiệp", bị thợ chặt chém một cách không thương tiếc.
Ngày 9/10, Hưng đến cửa hàng sửa chữa, bảo dưỡng xe máy lớn trên phố Lê Duẩn. Hiện tượng là xe đang đi rồi lịm dần, không nổ máy được, kéo le là nổ, bóp le là tắt máy… Sau khi bổ máy, một nhân viên nói xe bị tụt hơi, phải làm lại hơi. Hoá đơn thanh toán tiền làm hơi là 1,7 triệu đồng. Vốn tính cẩn thận, Hưng chạy qua một cửa hàng sửa xe chính hãng trên phố Tây Sơn đề nghị kiểm tra lại. Sau một hồi chạy lòng vòng kiểm tra xe, nhân viên tại đây hạ giá làm hơi và thay một số phụ tùng khác về giá 1,5 triệu đồng. Choáng váng vì số tiền sửa xe quá lớn, Hưng đem xe về hiệu quen gần đó hỏi xem tình trạng xe như thế cần phải làm lại hơi không, thợ xem xong rồi bảo chỉ cần kiểm tra "chế" là ổn. Nếu có làm lại hơi thì giá cũng khá mềm ...
Một nạn nhân khác là anh Nguyễn Đức Trường, trú tại phố Khương Đình, mang xe đến một Bikecare đầu phố Chùa Bộc để bảo dưỡng định kỳ (thay nhông xích, má phanh, lốp trước) hết 500 nghìn đồng. Sau khi làm xong, thợ chạy xe thử một vòng rồi nói rằng xe cần phải thay thêm bộ chén và cổ bi hết chừng 300 nghìn đồng nữa vì đầu xe đi bị lắc. Không tin, anh Trường mang xe ra một Head của Yamaha, thợ ở đây chỉ thực hiện thao tác xiết lại ốc hết 11 nghìn đồng, xe lại chạy tốt!
![]() |
| "Thượng đế" hãy cẩn thận với các tiệm sửa xe. Ảnh: VĐ |
Mới đây, ngày 2/11, PV VietNamNet đi sửa xe tại một tiệm sửa tại đường Dương Quảng Hàm, Cầu Giấy. Xe mắc chứng bệnh chùng xích, điện đề chập chờn. Khi đưa xe vào sửa, thợ sửa xe vừa tháo cốp xe ra đã vội vàng phán ngay: “Xe anh nhông xích đã quá mòn không thể chỉnh được, phải thay nhông xích, ắc quy hỏng nên không có điện nên không đề được phải thay ắc quy. Tổng chi phí 320.000 đồng!”.
Do được ông bạn am hiểu về xe kiểm tra trước và dặn là xe bị cháy cầu chì điện ắc quy nên chỉ cần thay là được, khi nghe thợ “phán” thay ắc quy, tôi đâm nghi ngờ nên chỉ yêu cầu thay cầu chì ắc quy. Thợ quán sửa lấy tiền của tôi với giá 10.000 đồng (trong khi giá thực của cầu chì chỉ 3.000 đồng). Sau khi thay cầu chì xong, ắc quy có điện và bắt đầu đề được. Xe đi vẫn lọc xọc chùng xích, tiện đường đi, tôi đưa xe vào một quán sửa xe ở Thụy Khuê, được thợ sửa xe cho biết: Nhông, xích đang còn đi được 5 đến 6 tháng nữa nên chưa phải thay. Tôi nhờ anh thợ sửa xe xem hộ bình ắc quy thì được biết, ắc quy sắp hết nước nên chỉ đổ thêm nước vào bình là đi tốt.
“Chém”… không đều tay
Hiện dịch vụ sửa chữa xe máy chia thành 3 loại dịch vụ chính là: Sửa xe lề đường, tiệm sửa xe nhỏ và doanh nghiệp dịch vụ sửa xe. Những chỗ sửa xe bên lề đường thường chỉ làm những việc đơn giản như thay vá săm, căng xích... với chi phí tối thiểu nên khách hàng thường không chú ý nhiều đến giá cả.
Với những tiệm sửa xe nhỏ có cơ ngơi khá hơn nhưng lại hạn chế phụ tùng, thiết bị thay thế, dụng cụ máy móc để làm và thợ sửa thường chỉ học nghề qua kinh nghiệm, giá công rất cạnh tranh và ít khi họ mời mua phụ tùng thay thế mà thường đưa ra 2 giải pháp, phục hồi phụ tùng cũ để dùng tiếp hoặc thay mới với nhiều mức giá khác nhau. Tuy giá rẻ hơn nhưng thường không biết chất lượng ra sao, do đó, phần đông khách hàng chỉ mang xe ra đây với các tật bệnh lặt vặt.
Còn với các doanh nghiệp dịch vụ sửa xe cũng có hai loại: Đại lý của các hãng xe (Head) như Honda, Suzuki, Yamaha… và doanh nghiệp độc lập (Bikecare). Giá dịch vụ ở những doanh nghiệp này cao hơn hẳn, giá phụ tùng cũng thường đắt hơn. Thông thường, dắt xe vào những điểm sửa chữa lớn này, khách chỉ việc ngồi một chỗ và móc ví trả tiền sau khi thợ kỹ thuật bắt bệnh cho xe và… thay phụ tùng. Tâm lý của phần đông khách hàng cho rằng, các tiệm sửa xe lớn là có giá rõ ràng và yên tâm không bị bắt chẹt như các hiệu sửa nhỏ. Tuy nhiên, không phải điểm "Head" nào cũng nghiêm chỉnh như các ông chủ hãng mong muốn và cũng vì vậy rất nhiều “thượng đế” đã phải trả phí cho niềm tin đó.
Sau một lần chạy chiếc xe Jupiter bị "xòe", hộp xích xe liên tục kêu "phịch, phịch", anh Phạm Hải Bình (ngõ 264 Nguyễn Văn Cừ) mang đến bảo hành ở một cửa hàng Yamaha. Tại đây, thợ kỹ thuật “phán”: Phải thay cái đĩa xích bánh sau. Anh Bình cảnh giác, không thay cứ để vậy mang lên cửa hàng Yamaha khác gần khu vực Giáp Bát. Anh thợ ở đó nói: Chỉ là do cái khóa xích và khuyến khích thay thêm nhông xích chính hãng với giá 270 nghìn đồng/bộ. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, khi tìm đến cửa hàng Yamaha ở Ngô Thì Nhậm, anh Bình phát hiện giá một bộ nhông xích chính hãng chỉ 170 nghìn đồng.
Anh Nguyễn Văn Tuấn (phố Chùa Láng) mang chiếc xe Dream chạy được 3 vạn cây số đến một Bikecare trên đường Cầu Giấy để bảo dưỡng. Thợ lấy xe chạy thử rồi kê toa: Xe cần thay sên, đĩa, cao su đùm, má phanh, mút lọc gió, buzi, nhông xích. Tiền phụ tùng hết khoảng gần 6 trăm nghìn đồng, tiền công 120 nghìn đồng. Đoán chắc anh thợ này chỉ nhìn cây số trên công tơ mét để kê toa chứ không phải theo cảm nhận sau khi chạy thử xe vì chiếc xe này tháng trước mới thay mút lọc gió và buzi, má phanh vừa kiểm tra trước đó vài ngày và vẫn còn tốt, anh Tuấn chọn cửa hàng khác để gửi gắm chiếc xe của mình. Tại đây, thợ nhận bảo dưỡng toàn bộ và thay bộ nhông xích. Khi xe đã tháo tung các bộ phận, một anh thợ (xem chừng như thợ cả) tiếp tục đề nghị chủ xe thay thêm mút lọc gió, buzi và một vài bộ phận lặt vặt. Anh Tuấn không đồng ý vì những thứ đó vừa được thay mới…
Phạm Hải - một thợ từng làm ở Head và Bikecare đã giải nghệ cho hay, dịch vụ sửa xe tại những cửa hàng loại này thường lấy giá theo kiểu thu tối đa. Nên, dù khi bạn mang chiếc xe mới đi bảo dưỡng vẫn được đội ngũ thợ ở đây tư vấn nên thay cái này, cái kia. Theo Hải, chuyện đồ xịn trong xe bị những tay thợ bất lương đánh tráo vẫn thường xảy ra, đặc biệt với những chủ xe là nữ vì khách hàng sửa xe ở những chỗ này không mấy khi ngồi trông xe trong quá trình sửa. Thường những đồ dễ bị tráo mà khách hàng khó phát hiện là ắc quy khô của xe xịn thay bằng ắc quy nước rồi thay buzi, xích… Để tránh bị "móc túi", theo các thợ sửa xe có kinh nghiệm thì khách hàng nên tự ghi chép lại lý lịch xe, ngày tháng của những lần bảo hành và những phụ tùng thay thế thông qua biên lai hoá đơn những lần sửa chữa trước.
---Để thay thế giấy phép lái xe ôtô (GPLX) chất liệu giấy, máy ép plastic như hiện nay, Sở GTCC đề xuất với Bộ GTVT một số chất liệu mới như composit, amian, sợi thuỷ tinh, nhựa... , thoả mãn nhiều tiêu chuẩn như chống cháy, chống gãy, dai, chống nước và ẩm, không lẫn với các loại vật liệu khác... Về chỉ tiêu, cơ lý phải mỏng, nhẹ, thuận tiện, máy móc dễ nhận biết để phục vụ công tác nghiệp vụ.
GPLX mới cũng được Sở GTCC Hà Nội đề nghị in mã vạch để quản lý chặt chẽ, chống làm giả. Đặc biệt, loại GPLX mới này không có phôi nên không thể xảy ra hiện tượng ăn cắp phôi để làm GPLX giả.
Theo ông Trần Danh Lợi, Sở GTCC HN đề xuất phương án đổi chất liệu GPLX nhằm tránh hiện tượng làm GPLX giả. Hơn nữa, một số nước tiên tiến đã thôi làm GPLX bằng giấy ép plastic từ lâu bởi thẻ làm bằng nhiều chất liệu khác vừa giúp quản lý các đơn vị chuyên ngành dễ dàng, lại vừa có tuổi thọ cao hơn.
( Theo www.vatgia.com)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét